TU HÚ GỌI HÈ – Câu chuyện của Mr. Trần Văn Sướng
—————————————————
Những cơn gió Đông Nam hiu hiu thổi bên hiên nhà, nằm nghe tiếng tu hú gọi bầy lòng tôi lắng đọng nhiều cảm xúc. Cái âm thanh quen thuộc cất lên giữa không gian tĩnh lặng, đưa tôi về với ký ức xa xôi, những hoài niệm đẹp nhất trong đời.
Tiếng tu hú vang vọng đâu đó trong bờ bụi thường chỉ nghe thấy tiếng. Thứ âm thanh quen thuộc réo gọi gọi nhau một năm chỉ vang lên vào mùa vải, mùa lúa chín rũ đồng. Tiếng chim nhuộm đỏ quả vải non từ khi còn xanh đến khi đỏ sắc thành từng chùm nhuộm cả bầu trời. Người lái buôn đến từng nhà thu mua, hai bên xe chở đầy túm vải đỏ mọng ngon mắt. Lũ trẻ con rủ nhau chiều chiều trèo cây hái vải. Chúng cười nói tíu tít, vẻ mặt mừng rỡ vừa chia nhau túm vải nhỏ phải “gian nan” mới trẩy được. Có người chọn những quả vải chín nhất, mọng nhất mang phơi khô gửi người phương xa ngâm rượu, nhâm nhi cùng trà đắng. Thức quà quê nhắc người đi xa về hương vị quê nhà, đâu đó vị ngọt hòa cùng tiếng tu hú kêu da diết.
Lúa chín rũ đồng, nhà nhà bắt tay vào thu hoạch. Trong cái nắng hè, âm thanh rôm rả của bà con hò nhau ra đồng gặt hái, xôn xao tiếng gió ngàn, chim muông. Giọt mồ hôi rơi ướt đẫm. Lúa gặt dần dồn tiếng tu hú về một góc. Trong khoảng trống chỉ còn lại những gốc rạ xác xơ. Mùa tu hú gắn liền với bao thức quà quê dung dị.
Trong bữa cơm sum họp có bát canh rau muống dầm sấu non. Đĩa tương bần, bát cà muối vừa đủ chua ăn cùng cơm nóng.
Tôi xa quê đã lâu. Nơi tôi ở hiếm khi nào nghe thấy âm thanh tu hú gọi bầy. Hôm nay, trong tiếng gió bất giác nghe thấy âm thanh quen thuộc, nỗi nhớ quê da diết dâng trào.