TIẾNG CHA DẶN KHI VUN CÀNH NHÓM LỬA
Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.
…
Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.
…
Như nhiều người đã biết, Quỳnh Lưu là vùng đất nổi tiếng với truyền thống hiếu học và tinh thần kiên cường tại Nghệ An. Truyền thống ấy không chỉ được hun đúc qua những thăng trầm lịch sử, mà còn trở thành niềm tự hào và áp lực đối với mỗi người con của mảnh đất này. Và tôi cũng là một trong số đó!
Như bao gia đình khác tại quê hương, cha mẹ tôi luôn mong muốn con cái tiếp nối truyền thống “vinh quy bái tổ” như nhiều thế hệ trước trong dòng họ Hồ. Từ khi tôi học cấp hai, cha đã gieo mầm mơ ước vào tâm hồn chị em tôi. Những đêm trăng sáng, cha ngồi bên cửa sổ, vừa đánh đàn ghi-ta vừa kể cho chúng tôi nghe về những “xứ sở thần tiên” bên ngoài Việt Nam. Cha còn tặng chị em tôi một chiếc đài nhỏ để nghe các chương trình ca nhạc quốc tế. Những câu chuyện của cha làm dấy lên trong tôi sự tò mò và khát vọng khám phá thế giới.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông, gia đình tôi đã dồn sức để đưa tôi sang Nhật Bản học tập. Thời gian đầu tại đất nước xa lạ, tôi mải mê khám phá cuộc sống phù hoa ở nơi đây, ít nhớ đến những giọt mồ hôi của cha mẹ. Tôi đi khắp nơi, trải nghiệm mọi thứ từ nhà hàng, quán bar cho đến du lịch và mua sắm. Nhưng khi hết tiền dự phòng, tôi buộc phải tự lo kiếm việc làm, từ chạy bàn, làm thông dịch viên đến bán bánh Takoyaki. Có những lúc tôi bị ốm nặng, không thể học hay làm việc, trong túi không còn một xu. Nỗi tủi thân dâng trào, tôi chỉ muốn bỏ lại tất cả và trở về Việt Nam ngay lập tức.
Nhưng rồi tôi nhớ lại lời cha dặn, rằng chỉ nên trở về khi đã thành công, “vinh quy bái tổ”, báo hiếu tổ tiên. Điều đó thôi thúc tôi gắng gượng vượt qua khó khăn, nuốt nước mắt vào trong và ăn cơm với muối vừng mẹ chuẩn bị, để đủ sức khỏe hoàn thành khóa học ngôn ngữ đầu tiên tại Nhật Bản.
…
Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ
Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.
…
Tại giảng đường khoa Kinh tế, Đại học Nihonbunri, tôi có cơ hội làm quen với nhiều sinh viên đến từ khắp nơi trên thế giới như Hàn Quốc, Mexico, Tây Ban Nha, Đài Loan và Thái Lan. Việc giao lưu, học hỏi từ các nền văn hóa khác nhau mang lại cho tôi niềm vui lớn. Không chỉ dừng lại ở học tập, tôi còn tích cực tham gia và tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa, giúp tôi trau dồi thêm về ngôn ngữ và tri thức.
Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại Nhật Bản làm việc thêm hai năm. Mỗi dịp Tết âm lịch, nỗi nhớ nhà lại cồn cào trong lòng. Tôi khao khát được nghe giọng cha mẹ, anh chị em, và thèm được trò chuyện bằng Tiếng Việt mỗi ngày.
Trải qua 7 năm học tập và làm việc nơi xứ người, tôi đã trở về, đoàn tụ cùng gia đình. Nghe lại tiếng nói thân thương của cha mẹ, được hàn huyên với bạn bè, tôi cảm thấy như vừa bước ra khỏi một giấc mơ với những trải nghiệm sâu sắc, khó quên. Những năm tháng tại Nhật đã giúp tôi trưởng thành hơn, biết tự xây dựng con người mình và làm chủ cuộc sống.
Giờ đây, khi đã hiểu được tấm lòng và những ước vọng của cha mẹ dành cho mình, tôi luôn tự nhủ phải nỗ lực hơn nữa. Tôi mong muốn chia sẻ câu chuyện và ước mơ của mình với những người có cùng chí hướng, để họ cũng có thể trải nghiệm và trưởng thành như tôi đã từng.
….
Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.
….
Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.
….
(Trích bài thơ Tiếng Việt của tác giả Lưu Quang Vũ).
![]()