LƠ LỬNG NHỮNG TẦNG MÂY – Câu chuyện của Mr. Dương Bảo Ngọc
—————————————————–
Lặng mình ngồi ngắm những chòm mây lững lờ trôi bồng bềnh giữa bầu trời xanh ngắt, tôi giật mình tự hỏi không biết mây trời từ đâu lại nữa. Thong thả, nhởn nhơ, trắng xóa. Mây đa dạng đa hình, khi như cánh rừng trùng trùng điệp điệp chất ngất, khi thì đùn lên như lớp lớp san hô, khi như bãi cát dài lan trên mặt biển rộng. Mây chiều pha ánh mặt trời nên đủ sắc màu như áng cầu vồng rực rỡ. Có ráng trời mỡ gà, có ráng trời đỏ quạch. Có khi chỉ dịu dàng với màu xanh vô tận…
Bầu trời trong xanh hiền hòa là tôi nghĩ ngay đến những ngày ở cao nguyên bộn bề những đá, rồi tôi lại mường tượng ngay ra sắc xanh trong cả một hành trình. Xanh của trời, xanh của nước, xanh của cây, xanh của những vách núi, xanh của những đêm trăng… mà tôi có dịp được trải nghiệm ở những vùng đất mới.
Tắm mình trong ánh nắng mặt trời, nhắm mắt lắng nghe tiếng chim véo von trên những cành lá, tôi thêm tin rằng cuộc sống sau một vòng quay thời gian rồi sẽ lại bắt đầu bừng lên sức sống. Có gì đẹp và yên bình hơn cảnh trên bầu trời xanh trong veo, những tầng mây nối dài vô tận đến chân trời, cùng với đó là tiếng sáo diều nâng cánh cò bay về phía dòng sông yên ả.
Giống như dòng sông, mây thường di chuyển chẳng mấy khi đứng tại chỗ, người xưa thường ví cuộc đời như những áng phù vân, hình thành đó rồi thay đổi đó, hợp rồi lại tan, lặng lẽ, chóng vánh theo lẽ biến dịch. Sẽ chẳng có gam màu nào vẽ được vẻ sáng rực lên sau những đám mây, có đường nét nào sinh động thanh thoát bằng mây. Mây như đụn khói như mảng bông rồi tan ra từng sợi tơ mỏng nhạt nhòa, mây như gấm mịn hài hòa dệt nên từ muôn sắc màu thanh tú. Nhìn những đám mây lơ lửng trên bầu trời, tôi chợt bất giác nhớ tới câu thơ của cụ Nguyễn Khuyến:
“Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo”
Đọc câu thơ, tôi lại hình dung ra một bầu trời cao vời vợi. Bởi lẽ một bầu trời cao trong vời vợi mới có một màu xanh ngắt. Và trên bầu trời ấy là những tầng mây đang lơ lửng, dùng dằng, có trôi nhưng lại rất khẽ, rất thờ ơ. Dường như cả không gian đất trời, cảnh sắc đều như trôi chậm lại.
Có lẽ, còn với tôi, tôi thích nhất cảm giác mỗi sớm mai thức dậy, kéo tấm rèm và mở tung cửa sổ, thấy mình như có thể giơ tay chạm vào những ngọn núi quấn đầy mây mù sẽ neo vào tâm trí tôi lâu nữa. Tôi sẽ nhớ tất cả những phút giây được lênh đênh giữa những tầng xanh trong những ngày rực nắng đượm hương thơm của gió của đất trời.
